Chuyện vặt thời đã qua: Xem chiếu
bóng
Bọn
trẻ con cứ đợi đến lúc chuẩn bị chiếu là xắn quần lội qua mấy ruộng lúa phía
không có người canh lẻn vào. Bùn đất lấm lem nhưng đỡ mất 1 hào.
Nhớ hồi còn
học cấp 1 cấp 2, vùng nông thôn quê tôi (đồng bằng Bắc Bộ, cụ thể là Hải
Phòng) ít được xem phim (thời ấy gọi là xem chiếu bóng) lắm, có khi cả tháng
đội chiếu bóng lưu động mới về một lần chiếu tại sân kho hợp tác. Bán vé 1 hào,
nếu người lớn kèm trẻ em thì thêm 5 xu một đứa. Cũng may thôn tôi có cái
trận địa tên lửa Mả Đò chuyên đánh chặn bọn máy bay Mỹ bay là là sát mặt nước
để tránh ra đa, tới cửa sông Văn Úc thì vọt cao vào, nên dân làng thỉnh thoảng
được các chú bộ đội cho coi phim ké không mất tiền. Phim của bộ đội chủ yếu là
phim truyện chiến đấu của Liên Xô, Trung Quốc, đánh nhau dữ lắm, kết quả
tinh ta thắng địch thua.
Cả huyện
Kiến Thụy chỉ có 2 đội chiếu bóng, đội chính được trang bị 2 máy chiếu, còn đội
kia chỉ có 1 máy. Hôm nào đội 1 máy về chiếu thì phải kéo dài đến khuya bởi mỗi
lần hết 1 cuộn lại phải lấy phim ra, lắp cuộn kia vào, khởi động lại, ít nhất
cũng mất 5 phút. Chiếu bộ phim dài gần chục cuốn như Vợ chồng A Phủ hoặc phim chèo Đường về trận địa là mất
toi cả tiếng đồng hồ để làm công việc tháo lắp đó. Phim Việt Nam được lồng
tiếng, chứ phim nước ngoài phải có người thuyết minh, anh chị nào đọc diễn cảm,
khớp mồm diễn viên thì còn dễ nghe, chứ nhiều vị thuyết minh như người ngái
ngủ, lúc đôi thanh niên nam nữ ngồi ở bờ sông tỏ tình với nhau, chàng nói gì đó
với nàng lại không thuyết minh, đến lúc trên màn ảnh có con chó sủa mới đọc
“anh yêu em lắm”, nghe chết cười.
Chán nhất
là họ thông báo chiếu phim truyện nhưng đầu buổi chiếu bao giờ cũng bắt phải
xem 1 - 2 cuộn phim tài liệu, hầu hết là phim về chiến tranh hoặc các phong
trào 3 sẵn sàng, 3 đảm đang, kỹ thuật chăm sóc bèo dâu, ủ phân chuồng… Háo hức
chờ xem Đứng gác dưới ánh đèn
nê ông, Đường về quê mẹ, Chiến dịch địa lôi... chẳng hạn
nhưng phải mất gần nửa tiếng coi phim tài liệu, trẻ con đứa nào cũng đờ
mắt ra, nhiều đứa la ó ầm ĩ, có đứa nhặt đá ném lên màn ảnh rách cả vải. Nhưng
vậy mà may, nhờ bị bắt buộc xem nhiều phim tài liệu nên bây giờ cũng ít nhiều
nhớ lịch sử đã trôi qua như thế nào.
Trẻ nông
thôn không có tiền, xin được thày bu 1 hào là cực khó, thường tìm cách trốn vé.
Đội chiếu phim ít người nên họ quản không xuể, chủ yếu soát vé ở lối ra vào duy
nhất. Màn ảnh thường quay vào phía trong. Bọn trẻ con cứ đợi đến lúc chuẩn bị
chiếu là xắn quần lội qua mấy ruộng lúa phía không có người canh lẻn vào. Bùn
đất lấm lem nhưng đỡ mất 1 hào. Có đứa còn kỳ công hơn, chui vào mấy đống rơm
trên sân hợp tác ngay từ lúc nhập nhoạng, đợi chiếu một hai cuốn mới bò ra,
ngứa rặm bỏ xừ nhưng cắn răng chịu. Màn ảnh là tấm vải to hình chữ nhật màu
trắng viền vải xanh xung quanh. Nhiều bác nông dân nhà ta tiếc 1 hào không chịu
mua vé đành đứng ngoài đường xem ngược từ phía sau, được một thời gian đội
chiếu bóng thấy thất thu, rút kinh nghiệm bèn may thêm tấm vải đen bịt sau màn
ảnh lại. Các bác tiếc tiền không coi ngược được chửi váng lên, mình còn nhớ anh
Lãng con bác Đúng tức khí nhổ luôn cái cọc chăng dây giữ màn ảnh, đang lúc đánh
nhau gay cấn bỗng đổ cái rầm. Lại chửi um xùm hò hét tìm thủ phạm.
Bãi chiếu
phim thường là nơi hò hẹn của trai gái đến tuổi yêu nhau. Những tối bình thường
bận việc nhà, đủ thứ việc, có mà dám hò hẹn nhau khối, thày bu lại chả chẻ xác
ra. Nhưng hôm có chiếu phim phải để cho chúng đi xem, chả lý do gì mà cấm. Các
anh chị bỏ ra 2 hào mua vé vào bãi, kiếm một chỗ, ngồi tán nhau thoải mái. Mải
cầm tay nhau thủ thà thủ thỉ, quên cả trời đất, nếu ai hỏi hôm ấy chiếu phim gì
lại chả ú ớ như người câm. Thì có xem đâu mà biết. Sau vài lần coi phim như vậy
là xong công đoạn tìm hiểu, hợp nhau thì xin thày bu hai bên cho làm đám cưới.
Có lần đội
chiếu phim về xã từ chiều nhưng gặp mưa to, mãi đến tối vẫn không dựng được màn
ảnh, không lôi được máy ra bãi. Dân chúng thấy mưa nên cũng không vội mua vé.
Họ rút kinh nghiệm vài ba lần mua vé trước nhưng rồi buổi chiếu bị hoãn vì lý
do này nọ, đội chiếu hứa chiếu bù nhưng đều tìm cớ tránh trớ, hoặc chỉ chiếu bù
bằng mấy phim cũ xì rất vớ vẩn. Tối nhọ mặt người không hết mưa, đội phim đành
dọn đồ nghề chất lên xe quất mông con bò để nó kéo về huyện. Sáng hôm sau, ông
anh trai mình và ông Tân anh họ (đều đang học cấp 2) vừa thái khoai lang vừa
làm thơ về sự kiện trên. Hai ông lần lượt mỗi người làm một câu ra vẻ khoái chí
lắm:
Trời làm
một trận mưa rào
Mấy thằng
chiếu bóng xô vào dọn phim
Mưa trôi cả
cây gỗ lim
Mấy thằng
chiếu bóng dọn phim về chuồng
Thày tôi
với bác Ỷ bố anh Tân đang hút thuốc lào, nghe xong lắc đầu, chúng mày nhố
nhăng, thơ với thẩn. Tôi còn nhỏ chả hiểu gì nhưng thấy cứ là lạ, các ông anh
ấy dám gọi đội chiếu bóng là thằng, lại còn nói dọn về chuồng, mà đội chiếu
bóng có cây gỗ lim nào đâu... Anh Tân giải thích thơ mà, nói gì chả được. Vài
năm sau, năm 1969, cả hai anh đều đi bộ đội. Ông anh ruột tôi dính đạn và bom
bi ở mặt trận Hạ Lào, rồi Bình Định những 2 lần, may không chết, năm 75 về trại
an dưỡng Vĩnh Bảo điều trị, ra quân với cái thẻ thương binh hạng 2/8, tôi còn
nhớ người ký thẻ là trung tá Lương Tuấn Khang. Anh Tân số phận bi thảm hơn, bị
bom ở chiến trường, không chết nhưng sức ép làm tê liệt thần kinh, khiến anh ấy
bị tâm thần. Ra quân về nhà, cứ suốt ngày đi lang thang ngoài đường, có lúc bốc
đất cát ăn, miệng hát nghêu ngao “nơi chiến trận ta tiến lên phía trước, những
bàn chân nhuộm đỏ đất quê hương, đất căm hờn giục ta nhẹ bước, súng trên vai
vang bài hát lên đường…” và nhiều bài đại loại vậy. Tôi vào Nam năm 1977 được
một thời gian thì nghe nói anh ấy mất, hình như xe đụng gì đó. Thật thương.
Nguyễn
Thông
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét