Người Digan
vỗ tay cũng thành nhạc
Nước da nâu
sẫm, cặp mắt to tròn, tóc tết và uyển chuyển trong chiếc váy dài chấm gót sặc sỡ…
– có thể dễ dàng nhận ra người Digan. Họ tự hào là những người hát hay, múa đẹp.
Họ có thể chơi được rất nhiều nhạc cụ, từ guitar, cello, violin hay trống… thậm
chí vỗ tay cũng thành nhạc. Tuy nhiên, cho đến nay vẫn chưa ai biết rõ về xuất
xứ của người Digan, kể cả chính họ.
Có mặt ở nhiều
nơi trên thế giới, phần đông ở châu Âu,
người Digan (gypsy) sống trong các cộng đồng gắn kết với những tập quán lạ
lùng, huyền bí mặc dù cuộc sống bề ngoài luôn sôi động. Không bao giờ sống quá
lâu ở một nơi, người Digan luôn bị coi là người ngoài cuộc, không nhà, không quốc
gia.
Trang phục của
phụ nữ Digan thường là váy dài chấm gót, xòe rộng, nhiều tầng và màu sắc rực rỡ.
Màu trắng là màu kiêng kỵ vì người Digan coi đó là màu tang tóc. Tuy váy áo của
phụ nữ Digan thường trễ cổ, nhưng người Digan đặc biệt không để lộ đùi và đầu gối.
Nếu có chồng, phụ nữ phải vấn khăn diklo trên đầu. Phụ nữ đeo trang sức không
chỉ để làm đẹp. Theo truyền thống, nếu giàu có, họ đổi của cải thành những đồng
xu bằng vàng gọi là galbi, để treo vào quần áo làm trang sức. Đàn ông Digan thường
mặc quần áo sáng màu và chỉ đeo khăn quàng cổ trong những dịp đặc biệt. Đàn ông
Digan lấy “phát tướng” làm dấu hiệu của uy thế và sức khỏe.
Phần lớn người
Digan sống trong loại xe được làm bằng gỗ gọi là vardos. Lửa trại là tâm điểm
cuộc sống của họ. Hàng đêm, đàn ông đốt lửa và chơi violin, viola, còn các thiếu
nữ ca hát và nhảy múa. Do cách sống du mục, nên người Digan có những thói quen
ăn uống khác thường. Cà phê là đồ uống chủ yếu. Họ thường không ăn thành bữa
trưa và bữa tối vì nấu ăn vào ban chiều, khi có người đói. Luật Romaniya của
người Digan cấm ăn thịt ngựa vì ngựa gắn bó với họ. Người Digan cũng bị cấm ăn
thịt chó, mèo vì chúng không sạch.
Đối với người
Digan, hôn nhân là sự mở rộng và tiếp nối của gia đình. Vì vậy, tất cả người
Digan đều mong muốn kết hôn. Nếu đàn ông Digan cưới một cô gái “ngoại đạo” thì
cộng đồng sẽ dần chấp nhận cô dâu, nhưng sẽ là phá luật nếu thiếu nữ Digan kết
hôn với đàn ông “ngoại đạo” vì phụ nữ là người bảo đảm dân số cho bộ tộc. Quà
cưới thường là tiền mừng để thiết thực giúp đôi trẻ bắt đầu cuộc sống mới.
Sinh con
cũng là sự kiện đặc biệt. Thêm một đứa trẻ là đảm bảo sự tiếp nối dòng giống và
thêm sự kính trọng của gia đình. Khi mang thai, người phụ nữ được tất cả phụ nữ
trong bộ tộc chăm sóc và người chồng làm tất công việc của vợ. Người Digan có
ba tên: khi sinh nở, người mẹ thì thầm gọi tên con và không bao giờ sử dụng sau
này để ma quỷ không xác định được danh tính đứa trẻ. Tên thứ hai chỉ dùng trong
cộng đồng và bạn bè, còn tên thứ ba dùng khi nói chuyện với người ngoài.
Đối với người
Digan, cái chết là vô nghĩa và không tự nhiên, nên không được chết tại nơi ở của
mình. Khi chết, họ bị kéo giường ra trước lều. Khi nhà có đám, không ai được tắm
rửa, cạo râu, chải đầu, thậm chí gương cũng phải che đi. Sau đám tang, lo sợ
người chết trở về ám ảnh cuộc sống, nên người Digan không bao giờ nhắc tên người
chết và hủy bỏ mọi thứ thuộc người chết, kể cả động vật, trừ ngựa. Không nhất
thiết phải đốt bỏ, họ có thể bán cho người ngoài.
Do thay đổi
điều kiện sống liên tục ở nhiều quốc gia, nên người Digan rất đa năng và có thể
sống bằng nhiều nghề. Phần lớn đàn ông Digan buôn ngựa, làm thợ kim hoàn, còn
phụ nữ bán hàng rong và xem tướng. Người Digan cũng thường lập gánh hát biểu diễn.
Họ tự hào là những người hát hay, múa đẹp.
Tuy nhiên, gần
đây khắp châu Âu có hàng nghìn trẻ Digan bị buộc phải ra đường ăn xin và ăn cắp.
Theo BBC, cảnh sát Madrid (Tây Ban Nha) cho biết 95% trẻ em dưới 14 tuổi mà họ
bắt quả tang ăn cắp ngoài đường phố là người Digan từ Romania tới. Hơn 1.000
dân Digan Romania sống ở vùng ngoại ô Madrid. Điều kiện sống của họ rất tồi tệ.
Mỗi ngày, trẻ em từ nơi đây vào thành phố để ăn cắp và ăn xin. Cảnh sát Milan
(Italy) cũng đã điều tra và phát hiện một băng tội phạm sử dụng trẻ em để thu
những món lợi khổng lồ. Theo đó, trong vòng một tháng, mỗi đứa trẻ Digan kiếm
được khoảng 12.000 euro.
Căn nguyên của
vấn đề là nhiều thế hệ người Digan bị phân biệt đối xử và phải đối mặt với thái
độ thù địch. Đồng thời, sự nghèo đói lan rộng trong cộng đồng người Digan.
UNICEF đã từng thông báo rằng có đến 70% hộ gia đình Digan không có nước sử dụng.
Vì thế, nhiều người trong số họ rời bỏ đất nước, một số sa vào con đường ăn xin
và ăn cắp.
Ở Milan, nạn
trộm cắp do người Digan gây ra đã khiến dư luận phản ứng dữ dội. Người ta phá
tan lều trại của người Digan và kêu gọi trục xuất tất cả dân Digan nhập cư. Donatella
DeVito, một người hoạt động từ thiện với mong muốn giúp người Digan hội nhập
vào xã hội Italy, cho biết: “Có ý kiến cho rằng trẻ em và phụ nữ người Digan
chuyên đi ăn cắp và ăn xin. Nhưng có lẽ, trong chuyện này chỉ có một chút ít sự
thật mà thôi. Vấn đề có thật là một số người Digan ăn xin và ăn cắp bởi vì đó
là cơ hội duy nhất giúp họ tồn tại”.
Thanh Bình
Ba người Digan
Có một lần tôi bắt gặp
trong đời
Ba người Digan nghỉ ngơi
trên bãi cỏ
Khi xe ngựa chở tôi nhọc
nhằn qua nơi đó
Cố lết mình lăn bánh giữa
đồng hoang
Trước mặt tôi là một người
Digan
Tay nâng chiếc vĩ cầm
trong ráng chiều tím đỏ
Anh đang chơi một bản đàn
rực lửa
Chơi cho riêng mình, nhạc
réo rắt không trung
Người thứ hai miệng ngậm tẩu,
ung dung
Khoan khoái nhìn khói bay
theo làn gió
Thế gian này anh chẳng cần
thêm nữa
Để sướng vui niềm hạnh
phúc tràn đầy
Người thứ ba treo đàn trên
cành cây
Và bình yên, say sưa trong
giấc ngủ
Những tơ đàn ngân rung
trong tiếng gió
Và con tim đang có giấc mơ
lành
Cả ba người quần áo mặc
phong phanh
Đầy lỗ thủng và vá chằng
vá đụp
Vẫn hiên ngang vui sống
trong trời đất
Sống tự do, cười nhạo kiếp
nhân quần
Họ đã dạy tôi cách sống với
bản thân
Khi cuộc sống tối tăm và ảm
đạm
Hãy ngủ quên nó đi, hãy
hút tẩu, hãy chơi đàn
Hãy xem nhẹ chuyện đời, đừng
ủ ê sầu thảm
Rồi tôi phải ra đi, tiếp tục
cuộc hành trình
Mắt vẫn dõi theo ba người
Digan ấy
Gương mặt họ da sạm màu nắng
cháy
Cả ba người đều có tóc
xoăn đen
Nikolaus Lenau, Áo, 1837
(Người dịch: Hà Khoa)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét