Khi nói đến giới quý tộc Anh, nhiều người thường nghĩ ngay đến
cuộc sống xa hoa, phú quý và nhiều người hầu kẻ hạ. Ngày nay, nhiều nhà giàu mới
nổi ở Trung Quốc thậm chí còn gửi con cái theo học tại các trường quý tộc Anh
quốc, hy vọng chúng sau này sẽ trở thành “quý tộc”, nhưng họ sớm phát hiện ra
những nhận định về giới quý tộc Anh của họ là chưa chuẩn xác.
trích trong phim “Pride and prejudice”
Tại trường nội trú Eton nổi tiếng của nước Anh, học trò phải ngủ trên tấm phản cứng, ăn uống đạm bạc và chịu sự giáo dục vô cùng nghiêm khắc. Thực tế vấn đề này không có gì lạ, vì tinh thần quý tộc mà người Tây phương tôn thờ không phải tinh thần phát tài nhanh chóng, không phải cuộc sống nhàn hạ xa xỉ, khôn lỏi giành ngôi cao; đó là tinh thần tiên phong hướng về hệ giá trị hạt nhân: vinh dự, trách nhiệm, dũng khí, kỷ luật.
Trường nội trú Eton nổi tiếng của nước Anh
1. Khác biệt giữa Phú và Quý
Những trường học kiểu quý tộc nổi tiếng thường dạy theo kiểu quân
sự hóa nghiêm khắc và gian khổ, mục đích để bồi dưỡng tinh thần kỷ luật và ý
thức hợp tác của học sinh. Quý tộc là phải tràn đầy khả năng tự kiềm chế, có
tinh thần mạnh mẽ, và tinh thần này cần được bồi dưỡng rèn luyện từ thủa nhỏ.
Trường nội trú Eton đã áp dụng phương pháp này để đào tạo được
nhiều nhân tài ưu tú, ví dụ như tướng Wellington, người từng đánh bại Napoleon,
là người từng theo học tại Eton.
Học sinh trường Eton
Tướng Wellington là nhân vật
rất nổi tiếng trong lịch sử quân sự thế giới, từng có một sự tích nổi tiếng về
ông trước trận chiến sinh tử với Napoleon. Khi đó bất chấp hỏa lực nguy hiểm,
tướng Wellington vẫn xông pha lên tiền tuyến theo dõi đối thủ, thấy thế người
tham mưu khuyên ông sớm trở về, vì tiền tuyến quá nguy hiểm, nhưng Wellington
cứ đứng bất động, viên tham mưu đành hỏi “Ngài có nhắn nhủ gì nếu không may tử
trận?” Wellington vẫn
không buồn quay người lại, cứ đứng yên đáp: “Nhắn với
mọi người, trăn trối của ta là giống như ta đang đứng ở đây”.
Cuộc sống quý tộc theo tưởng tượng của đa số người hiện nay là ở
trong biệt thự, mua xe Bentley, chơi golf, là chỉ tay năm ngón tùy tiện sai
khiến người khác… Thực tế đây không phải là tinh thần quý tộc mà chỉ là thứ
tinh thần của lớp nhà giàu mới nổi. Trong quan niệm của nhiều người, trường học
quý tộc cần được hưởng thụ các điều kiện quý tộc, có cuộc sống quý tộc vương
giả.
Nhưng thực tế, học sinh học trường quý tộc Anh quốc phải ngủ giường
cứng, ăn uống đạm bạc, hàng ngày phải tiếp nhận chương trình rèn luyện gian khổ
hơn nhiều so với những trường dành cho giới bình dân. Đa số người ta thường
đánh đồng khái niệm Phú và Quý. Thực tế hai khái niệm này thuộc hai cảnh giới
khác nhau: Phú là chỉ về vật chất, Quý là chỉ về tinh thần.
Trong tinh thần quý tộc, trước tiên là chỉ về ý thức tự kỷ luật,
phải khắc kỷ, dâng hiến bản thân phục vụ quốc gia. Hoàng tử William và Hoàng tử
Harry của Anh có thể xem là dẫn chứng điển hình của tinh thần quý tộc.
Hoàng tử William và Hoàng tử Harry
Có một câu chuyện nổi tiếng trong thời Thế chiến thứ Hai, khi đó
Quốc vương Anh Edward đi thị sát tại một khu nhà ổ chuột ở London, ông đứng
trước cửa một ngôi nhà xiêu vẹo hỏi bà cụ trong nhà: “Xin hỏi
tôi có thể vào nhà được không?” Có
thể thấy, tinh thần tôn trọng người khác, cho dù đó là người sống ở tầng đáy
của xã hội, chính là tinh thần quý tộc.
Ngày 21/1/1793, tại quảng trường Concorde ở Paris, trong khi Hoàng
hậu Marie Antoinette sắp bị hành quyết, trên đoạn đầu đài bà vô tình dẫm lên
chân của tên đao phủ, bà vội nói: “Tôi xin lỗi, thưa ông”.
Trước đó, người chồng của bà là vua Louis XVI khi bị hành quyết cũng đã bình
thản nói với đao phủ mặt đang sát khí đằng đằng: “Tôi chết
trong sạch, tôi tha thứ cho kẻ thù của tôi, hy vọng máu của tôi có thể xoa dịu
cơn thịnh nộ của Thượng Đế”. Hai
thế kỷ sau, trong ngày kỷ niệm 200 năm Cách mạng Pháp, tổng thống Pháp Francois
Mitterrand nói chân thành: “Louis XVI là một người tốt, cái chết
của ông là một bi kịch…”.
Tranh tái hiện cảnh Vua Louis XVI bị hành quyết
Ngày 28/10/1910, một ông cụ 83 tuổi vì muốn giải tỏa khỏi nỗi
giày vò đeo dai dẳng cả đời, đã dâng hết gia sản của mình chia cho người nghèo,
sau đó rời bỏ trang viên rộng lớn đi lang thang và chết tại một bến xe hoang
như một người vô gia cư…. Ông chính là nhà văn Nga vĩ đại Leo Tolstoy. Nhiều
năm sau, nhà văn nổi tiếng người Áo Stefan Zweig đã đánh giá về Tolstoy: “Kết thúc cuộc đời như thế chính
là sự vĩ đại của ông ấy… Nếu không như thế thì Leo Tolstoy sẽ không thuộc về
nhân loại như hiện nay…”.
Leo Tolstoy at his estate, Yasnaya Polyana, in 1908.
Cho dù số phận cuộc đời những nhân vật kể trên mỗi người mỗi khác, nhưng
họ đều có điểm chung: mang thân phận và tinh thần quý tộc.
2. Tinh thần độ lượng
Xã hội Tây phương cho đến tận thế kỷ 18 vẫn là xã hội do giới quý
tộc làm chủ, dù giai đoạn lịch sử đó đã qua đi, nhưng đến nay nước Anh vẫn giữ
lại tước hiệu Quý tộc. Ngày nay giai cấp tư sản Anh không phủ nhận vai trò của
nó, không phê phán văn hóa tinh thần quý tộc, trái lại họ còn gửi con cái theo
học các trường kiểu quý tộc, mua trang sức kiểu quý tộc, hàm tước quý tộc, họ
muốn lưu giữ những nét đẹp của tinh thần quý tộc.
Cuộc chiến loạn tại Tây phương thời trung thế kỷ rất giống thời
Xuân Thu Chiến Quốc tại Trung Quốc, trên chiến trường thì các bên là địch thủ
nhưng sau chiến tranh họ lại trở thành bạn bè.
Năm 1135 trước Công nguyên, vua Henry của Anh quốc qua đời, hai
người cháu trai của ông là Stephen và Henry II đều cho rằng mình là người có
quyền thừa kế ngai vàng. Vì Stephen ở Anh nên đã giành được cơ hội lên ngôi;
Henry II ở châu Âu biết tin đã phẫn nộ, và tổ chức một nhóm lính đánh thuê tấn
công Stephen. Thời điểm đó Henry II còn rất trẻ, thiếu kinh nghiệm quân đội nên
khi xuất binh đã không có kế hoạch chu đáo, khi quân binh đổ bộ lên đảo Anh thì
mới phát hiện nguồn thực phẩm và tiền của đều cạn kiệt.
Phải giải quyết việc này thế nào? Henry II đã có lựa chọn mà đa số
người ngày nay khó tin, đó là viết một lá thư cho đối thủ Stephen, nói rằng vì
khi xuất binh thiếu chuẩn bị nên hiện đã không còn lương thực, liệu Ngài có thể
trợ giúp cho tôi để tôi đưa những người lính đánh thuê này xuất ngũ trở lại
châu Âu không? Stephen đã hào phóng cung cấp tiền của cho Henry II. Nhưng sau
đó Henry II lại tiếp tục xuất binh đánh Stephen để giành ngôi vị.
Hành động này đối với người thường gọi là “vong ân bội nghĩa”,
nhưng đối với giới quý tộc châu Âu, khoan dung cho đối thủ là lẽ đương nhiên,
còn tranh giành thì vẫn phải tranh giành. Vài năm sau Henry II lại tiếp tục dẫn
quân đi đánh chiếm. Lúc này tuổi Henry II đã lớn, đã có bản lĩnh hơn nhiều và
đánh bại được Stephen. Nhưng kết quả bất ngờ hơn là Henry II đã ký một hiệp ước
với Stephen, theo đó ngôi vương vẫn thuộc về Stephen, còn Henry II trở thành
Thái tử, khi hết thời Stephen thì Henry II sẽ lên ngôi.
Tranh minh họa cảnh Henry II và Stephen thương thảo cách một
bờ sông
Có lẽ nhiều người sẽ nghĩ: khó
khăn lắm mới giành được chiến thắng, vậy mà chỉ có thể đóng vai người tiếp quản
quyền lực thì không đáng!
Xin kể thêm một trận chiến đầy kịch tính nữa: Thế hệ sau của hai
người con vua Edward III nước Anh là Công tước Lancaster và Công tước York đều
muốn nối ngôi vương nước Anh, vì thế mà xảy ra nội chiến. Nhưng kết cục cuộc
chiến lại là hai bên nảy sinh tình cảm, cuối cùng Henry VII của gia tộc
Lancaster đã lấy Elizabeth của York. Sau khi kết hôn thì hai gia tộc tuyên bố
hợp nhất, mở ra triều đại Tudors.
Sự kết hợp giữa hai nhà Lancaster và York
(Tranh thuộc Artuk)
Trong truyền thống chính trị
châu Âu có nét đặc thù: Khi Quốc vương bị phế truất ngôi vương thì vẫn được đối
đãi tôn trọng, đây cũng là hiện thân của tinh thần hiệp sĩ. Vì thế mà trong đấu
tranh quyền lực ở châu Âu thường không có chuyện “nhổ cỏ tận gốc”.
3. Tinh thần nghĩa hiệp
Giới quý tộc châu Âu thà chịu hậu quả “nuôi ong tay áo” chứ không
muốn đánh mất nghĩa khí của mình. Năm 1688, William III đánh bại James II.
William III là con rể của James II, nhưng ông cảm thấy rằng ngôi vương phải là
của mình, do đó chiếm ngôi vương nước Anh của James II, bắt nhạc phụ trở thành
tù nhân. Ông nhốt nhạc phụ trong một lâu đài gần biển, và để lại một chiếc
thuyền nhỏ cạnh lâu đài. Sau đó James II đã dùng chiếc thuyền này trốn sang
châu Âu.
William III
Năm sau, James II tổ chức một
đội lính đánh thuê đến hy vọng giành lại ngai vàng của mình. Thời điểm này
William III đang có chiến tranh với Pháp, trong tình cảnh nhạc phụ quay trở lại
tấn công, William III phải quay sang ứng phó và đã đánh bại được quân của nhạc
phụ James II, nhưng hệ quả là thảm bại trong cuộc chiến với Pháp.
Như một sử gia từng nói: “Mặc dù sự du nhập của thuốc súng đã dẫn
đến phế bỏ tầng lớp hiệp sĩ, nhưng tinh thần thượng võ và lý tưởng hiệp sĩ vẫn
được lưu truyền lại trong văn hóa phương Tây hiện đại”. Tinh thần
hiệp sĩ này chính là một phần của tinh thần quý tộc, trở thành như một lý tưởng
đạo đức, có ảnh hưởng lâu dài đến tính cách của người phương Tây.
Dù thời kỳ lịch sử đó đã qua đi, nhưng truyền thống tinh thần quý
tộc này vẫn được giữ lại trong giới chính trị Tây phương. Ví dụ trong chiến
tranh giữa miền Nam và miền Bắc nước Mỹ, trước tình cảnh quân miền Nam sắp thất
bại, có người đề nghị đưa quân ẩn mình trong các nhà dân, vào trong vùng rừng
núi để dùng chiến thuật đánh du kích. Nhưng tướng Robert E. Lee chỉ huy tối cao
quân miền Nam tại thời điểm đó đã không đồng ý, ông nói: “Chiến tranh là nghiệp của người lính,
là nhiệm vụ của chúng ta, không được đẩy trách nhiệm này vào người dân vô tội.
Cho dù ta là tướng bại trận cũng không thể dùng cách này, nếu phải dùng sinh
mạng của mình để đổi lấy bình an cho bách tính miền Nam thì ta thà lựa chọn trở
hành tội phạm chiến tranh và chịu hành quyết còn hơn”.
Tướng Robert E. Lee 1838
Đối thủ của ông khi đó chính là
Tổng tống Lincoln nổi tiếng của nước Mỹ sau này, khi đó thống soái Lincoln đã
cho thấy thái độ cao thượng đầy chất quý tộc. Ông cho rằng sự thù hận giữa miền
Bắc và miền Nam phải hòa giải chứ không nên kết thêm ân oán, vì thế đã nói với
tướng Robert Lee rằng, ngài cũng đã đến tuổi nghỉ hưu, nên về quê hương nghỉ
ngơi đi. Vậy là tướng Lee được trở về trang viên của mình an hưởng trong vinh
quang, viết hồi ký để lại cho hậu thế.
Còn rất nhiều “viên kim cương” nằm trong tinh thần quý tộc Tây
phương mà chúng ta chưa hiểu hết, ví như ý thức gánh vác trách nhiệm. Thủa thơ
ấu, tỉ phú Rockefeller rất nghèo khổ, ông không hút thuốc, không uống rượu,
không có điều kiện để đi đến rạp xem một bộ phim, giống như người cha của ông,
mỗi khoản chi tiêu ông đều ghi lại trong một cuốn sổ nhỏ. Nhưng họ tiết kiệm
chứ không keo kiệt, vì họ rất hào phóng trong hoạt động quyên góp vì cộng đồng.
Ví dụ, người mà tất cả chúng ta đều rất quen thuộc là tỉ phú Bill Gates là
người đã mang tất cả tài sản cá nhân trả lại cho xã hội. Vừa tiết kiệm lại vừa
hào phóng chính là nét hấp dẫn của tinh thần quý tộc.
Tinh thần này, có thể gọi là hào phóng, nhưng từ góc độ khác cũng
có thể cho là tinh thần gánh vác trách nhiệm, đó là ý thức trách nhiệm xã hội.
Có thể nói đây chính là tinh thần đáng biểu dương nhất trong văn hóa phương Tây
ngày nay.
Ví dụ, nghề tàu biển phương Tây có quy tắc bất thành văn: khi một
con tàu gặp nguy cơ bị đắm chìm thì thuyền trưởng phải là người cuối cùng rời
khỏi tàu, hoặc thuyền trưởng phải lựa chọn bị chìm theo cùng con tàu, đây cũng
chính là tinh thần gánh vác trách nhiệm thừa kế từ tinh thần quý tộc còn lưu
giữ lại.
Trong phim Titanic, trong lúc
con tàu đang chìm, vị thuyền trưởng đã đi vào phòng của mình lựa chọn cùng chìm
theo tàu, đây cũng chính là tinh thần gánh trách nhiệm. Nhân lúc con tàu còn
chưa chìm, vị thuyền trưởng đã đề nghị một ban nhạc lên boong tàu diễn tấu nhằm
xoa dịu tâm trạng của mọi người. Sau khi diễn tấu xong thì vị nhạc trưởng cúi
chào tất cả mọi người, trong khi các nhạc công bắt đầu bỏ chạy và con tàu từ từ
chìm xuống, vị nhạc trưởng dù thấy mọi người đã rời bỏ đi nhưng ông vẫn ngồi
yên vị và kéo một khúc nhạc mới, tiếng nhạc đã lôi kéo mọi người trở lại. Mọi
người bắt tay nhau, chia sẻ niềm quý trọng nhau, vị nhạc trưởng lên tiếng: “Có thể được hợp tác cùng mọi người
trong tối nay là niềm vinh hạnh của cuộc đời tôi”.
Thuyền trưởng E J Smith của tàu Titanic.
Đây cũng là một minh chứng thuyết phục của tinh thần quý tộc.
4. Thực chất của tinh thần quý
tộc
Trong tác phẩm “Tuyển tập Dân ca Anh quốc”, tác giả đã mô tả những
quan sát về giới quý tộc Anh như sau: “Quý tộc
chân chính không xem trọng tiền bạc… Tinh thần giới quý tộc Anh chú trọng phẩm
cách cao quý, chính trực, không tư lợi, không ngại khó khăn, thậm chí hy sinh
bản thân vì người khác, đó là tinh thần xem trọng niềm vinh dự…”
Như nhà chính trị Pháp Alexis de Tocqueville nói: Thực chất của tinh thần quý tộc là trọng danh dự
Tinh thần quý tộc không có mối quan hệ gì với các điều kiện vật
chất. Ví như chuyện công nhân thang máy làm việc tại các tòa nhà cao cấp, họ
phải ăn mặc đẹp đẽ và gọn gàng thì mới dám đi mở thang máy cho khách, đây cũng
chính là thể hiện cái tinh thần quý tộc. Hay tiêu biểu như những người lao động
vất vả nhưng dựa vào nguồn thu nhập ít ỏi của mình mà giúp đỡ người khác sa cơ
lỡ vận hơn như trẻ mồ côi, người già neo đơn…, có thể nói là họ đã có được tinh
thần quý tộc. Vì thế, tinh thần quý tộc nhiều khi cũng rất gần chúng ta, mỗi
người chúng ta đều có thể thực hành để có được tinh thần này.
Từ “noble” trong tiếng Anh, ngoài hàm nghĩa “quý tộc” còn có nghĩa
“xuất thân cao quý”, “cao thượng”, “vĩ đại”, “huy hoàng”…
“Tinh thần quý tộc còn bao hàm khí chất cao quý, nặng lòng yêu thương, đồng cảm, dám gánh trách nhiệm; đồng thời còn chỉ sức sống kiên cường, tôn nghiêm nhân cách, có lương tri, không nịnh hót, không yếu đuối, không cầu xin, không xin lòng thương hại; nhìn chung đó là nguyên tắc: thượng tôn mỹ đức và danh dự”
“Tinh thần quý tộc” dĩ nhiên cũng không được
độc quyền, những người dân bình thường chỉ cần không ngừng nỗ lực xây dựng và
giữ vững phẩm cách bản thân thì hoàn toàn có thể hãnh diện mình cũng có tinh
thần quý tộc.
Nhiều người ngày nay thường hiểu tinh thần quý tộc là có nhà cao
cửa rộng, xe sang, người đẹp cặp kè, dùng xa xỉ phẩm châu Âu, con cái du học
nước ngoài… Kiểu tôn sùng lối sống quý tộc này phần nhiều là tôn sùng mặt hình
thức của cuộc sống quý tộc, là tôn sùng kim tiền, như thế là sa đà vào bề nổi
rồi.
Ba trụ cột quan trọng của tinh thần quý tộc
Một là tinh thần đào luyện văn hóa, chống chủ nghĩa tôn sùng vật
dục, xây dựng tinh thần văn hóa và tình cảm đạo đức cao quý.
Hai là tinh thần gánh vác trách nhiệm, trở thành tinh anh trong xã
hội, nghiêm khắc với mình, quý trọng danh dự, giúp đỡ những kẻ yếu thế, gánh
vác trách nhiệm xã hội và quốc gia.
Thứ ba là có tinh thần tự do, ý chí độc lập, dám nói không với kim
tiền và quyền lực. Chỉ khi có tinh thần tự chủ một cách có lý trí và đạo đức mới
có thể vượt qua được cạm bẫy xu thời, không trở thành nô dịch cho quyền lực
chính trị.
Một tinh thần quý tộc đích thực cần sự tương ứng về đạo đức, học
thức và hành vi, nếu không, cho dù có quyền lực tràn đầy, tiền của chất đống,
cũng không thể xếp vào hàng ngũ quý tộc. Vì đó là tinh thần của phẩm hạnh cao
thượng, là sống trong sạch, lịch thiệp, có tôn nghiêm; là không vì lợi ích
trước mắt mà quay lưng lại tín nghĩa. Trên ý nghĩa này, tinh thần quý tộc không
quan hệ gì với của cải. Tinh thần quý tộc không đồng nghĩa với giàu có về của
cải, giàu có về của cải không có nghĩa sẽ thành quý tộc. Vì tinh thần quý tộc
không thể dùng tiền mà mua được.
Đường
Hải











Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét